Kiều Đồng
Tác giả
Lượt đọc
Trước khoảnh khắc phu quân ta được sắc phong làm Thái tử, hắn vẫn còn bị ta phạt quỳ trên bàn giặt.
Vậy mà chớp mắt một cái, hắn lại thành Thái tử rồi sao?
Nhìn vị thái giám tuyên chỉ trước mặt, ta không khỏi hoài nghi có phải cách ta thức dậy sáng nay có gì không đúng không.
Đến khi quỳ trên mặt đất, lắng nghe từng lời ca tụng hoa mỹ dài dằng dặc, ta mới ngẩn người nhớ lại—
Không lâu trước đây, có một vị hòa thượng hành khất đi ngang qua từng hỏi ta:
“Rồng mắc cạn nơi nước cạn. Ngươi đối xử với phu quân thế này, nếu hắn đăng cơ làm hoàng đế, ngươi đã từng nghĩ sẽ có kết cục ra sao chưa?”
“Chắc là bị c/h/é/m đầu?”
“Vậy mà ngươi vẫn còn…”
Chuyện này ta tuyệt đối yên tâm, “Trước hắn còn tới mười một vị hoàng tử kia mà.”
Thái giám tuyên chỉ sau đó đọc cái gì ta căn bản không nghe rõ, mồ hôi lạnh túa ra, trong đầu liên tục lướt qua hàng chục loại cực hình như ngũ mã p/h/a/n/h t/h/â/y, bỏ vạc dầu, lăng trì…
Không cần nghĩ nữa, chạy trốn là thượng sách!
Thế nhưng, còn chưa kịp nghĩ cách chuồn đi, gáy ta đã bị phu quân xách lên.
“Nương tử.”
Hắn ôm chặt ta vào lòng, giọng điệu dịu dàng mà không hiểu sao lại khiến người ta rùng mình, “Chúng ta về kinh thôi.”
Dưới ánh mắt hắn, dù nụ cười kia vẫn ôn nhu như ngọc, nhưng ta lại chỉ cảm thấy rét run trong lòng.