Đọc Truyện Vip
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Review
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Review
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Đam Mỹ
  • Ngôn Tình
  • Xuyên Không
  • Hài Hước
Prev
Novel Info

Kiều Đồng - Ngoại truyện

  1. Home
  2. Kiều Đồng
  3. Ngoại truyện - Kiều Đồng
Prev
Novel Info

Ngoại truyện: Kiếp sau

Ở kiếp sau, ta và Dụ Cảnh lại một lần nữa gặp nhau.

Lần đầu tiên chạm mặt, vẫn là trong một cuộc săn bắn khi ta vừa cập kê.

Chỉ khác là—

Lần này, hắn đã là Thái tử.

Nhưng trong một lần tuần tra, hắn bị thích khách bao vây, giữa lúc nguy hiểm cận kề, may mắn được một nhóm hiệp sĩ giang hồ ra tay cứu giúp.

Mà người dẫn đầu nhóm hiệp sĩ, lại là một nữ tử.

Nàng ta kiêu hùng phóng khoáng, ánh mắt rực sáng như lửa.

Nàng vung kiếm lên, giọng nói vang dội:

“Mạnh Kiều Đồng, chuyên đi tiêu diệt sơn tặc.”

Dụ Cảnh nhíu mày, hỏi:

“Bọn cô nương làm vậy là vì triều đình?”

Mạnh Kiều Đồng bĩu môi, nhún vai đầy không mấy hứng thú:

“Vì dân trừ hại mà thôi. Quan phủ vô dụng, ta đành tự mình thu nhận những kẻ có chí hướng giống mình.”

Nàng ta vẫn còn chưa nhận ra mình vừa cứu Thái tử, khi biết thân phận của hắn, rõ ràng có chút sững sờ.

Sau đó, nàng khẽ lẩm bẩm một câu:

“Không ngờ… Thái tử mà lại trông không ra hồn như vậy.”

Lời này…

Dụ Cảnh cũng nghe thấy.

Hắn không hề tức giận, chỉ khẽ nhướng mày, trong lòng cảm thấy nữ tử này vô cùng thú vị.

Mạnh Kiều Đồng nhìn vết thương trên tay hắn, cau mày nói:

“Thôi, dù gì ngươi cũng bị thương, nếu lại bị thích khách mai phục thì rất phiền. Cứ để ta bảo vệ ngươi một đoạn đường đi.”

Dụ Cảnh cười nhẹ, cố ý hỏi:

“Cô nương có biết giúp đỡ ta cũng là một chuyện rất nguy hiểm không?”

Mạnh Kiều Đồng thản nhiên đáp:

“Làm chuyện tốt vì bách tính, dù phải giúp một vị Thái tử rượu mời không uống thích uống rượu phạt, vẫn tốt hơn để hắn chết lãng xẹt trên đường.”

Nói xong, nàng còn vội vàng bổ sung:

“Nhưng đừng hiểu lầm! Ta không phải vì ngươi, chẳng qua nếu để ngươi chết giữa đường, quan quân lại lấy cớ truy lùng người trong giang hồ, thì chúng ta lại bị liên lụy!”

Dụ Cảnh nghe vậy, càng cảm thấy thú vị hơn.

Sau lần đó, hắn bí mật cử người theo dõi nàng.

Từ xa nhìn lại, nàng luôn tỏa sáng như ánh mặt trời.

Vậy mà…

Từ khi tiếp xúc, hắn mới biết—

Nàng chính là cháu gái đích tôn của Ngự Sử Đại Phu, cũng là nữ tử từng cứu hắn một lần trong quá khứ.

Ngay khoảnh khắc ấy, hắn chợt hiểu ra tại sao mình lại muốn giữ nàng lại bên cạnh.

Nàng không chỉ là ân nhân cứu mạng của hắn, mà còn là sợi dây liên kết với vận mệnh của hắn.

“Là duyên phận ư?”

Hắn tự hỏi.

Thục phi khi đó, vốn định mượn tay người khác để hại hắn, nhưng không ngờ vì Mạnh Kiều Đồng mà kế hoạch bị phá hỏng.

Nếu để bà ta biết được, e rằng Mạnh Kiều Đồng cũng khó mà yên ổn.

Hắn không nói rõ mọi chuyện, chỉ nhắc nhở nàng:

“Sau này có thể sẽ bị liên lụy, cô nương không sợ sao?”

Mạnh Kiều Đồng ngẩn người, sau đó lại cười sảng khoái:

“Có gì mà phải sợ? Dù sao, đã cứu người thì phải cứu cho trót. Nếu vì thế mà gả cho Thái tử, cũng coi như đáng giá!”

Câu nói này khiến Dụ Cảnh ngây người trong giây lát.

Nhưng nàng lại không hề có vẻ gì là đùa cợt, ngược lại còn cười trêu hắn:

“Nói thật, ta còn phải cảm ơn ngươi nữa. Nếu không có ngươi, ta sớm đã bị giam trong khuê phòng, không có cơ hội chu du giang hồ!”

Dụ Cảnh nhìn nàng, cảm thấy có chút động tâm.

Hai người ngày càng thân thiết hơn, cuối cùng hắn chủ động mở lời cầu thân.

Nàng không lập tức đồng ý, nhưng lại đưa ra một điều kiện rõ ràng:

“Không được nạp thiếp, dù là Thái tử cũng không có quyền nạp thiếp! Nếu không, ta sẽ lập tức rời đi.”

Dụ Cảnh bật cười, gật đầu không chút do dự.

“Vậy thì, trọn đời trọn kiếp, chỉ có nàng.”

Kết Cục & Kiếp Sau

Dụ Cảnh kiếp này, từ đầu đến cuối vẫn luôn kiên định.

Hắn không hề do dự, trực tiếp tấu thỉnh lên Hoàng thượng, đến tận cửa cầu hôn Kiều Đồng.

Hắn chọn một nữ tử bình dân, dù là Hoàng thượng, Hoàng hậu hay các hoàng tử khác đều cảm thấy khó tin, nhưng lạ lùng thay—

Không ai có thể đưa ra bất kỳ cản trở nào.

Hôn sự này, cứ vậy thuận lợi thành toàn.

Sau khi thành thân, cả hai cùng nhau trải qua những tháng ngày hòa hợp, dù có bao nhiêu sóng gió, bọn họ cũng cùng nhau vượt qua.

Duy chỉ có một điều khiến Dụ Cảnh lo lắng mãi không thôi—

Thân thể Kiều Đồng vốn không khỏe mạnh.

Do lúc nhỏ bôn ba giang hồ, nàng từng bị thương không ít lần, để lại bệnh căn.

Thái y nói, nếu muốn kéo dài tuổi thọ, nàng cần phải dưỡng sức thật tốt, đồng thời việc mang thai cũng sẽ gặp khó khăn hơn bình thường.

Kiều Đồng không quá để tâm đến chuyện đó, nhưng Dụ Cảnh lại càng không lo lắng về con nối dõi.

Hắn cười nhạt nói:

“Phụ hoàng có cả tá con trai, con gái cũng không thiếu, còn hậu cung thì mãi mãi không yên bình. Sau này, nếu cần, ta có thể nhận một đứa trẻ làm con thừa tự.”

Điều hắn thật sự lo ngại, không phải là con nối dõi, mà là những kẻ có dã tâm trong cung.

Đám nữ nhân mượn danh thế tộc để len lỏi vào hậu cung, những triều thần có mưu đồ muốn lợi dụng thê tử hắn…

Nhưng dù hắn tính toán kỹ lưỡng đến đâu, vẫn không ngờ—

Có một thứ hắn không đề phòng.

Một “xuyên không giả”.

Tưởng Nhàn Quân!

Nữ tử này, vốn chỉ là một thiên kim quan gia bình thường, đã thành thân và sống cuộc sống an phận.

Thế nhưng—

Một ngày nào đó, tính tình nàng đột nhiên thay đổi, từ bỏ phu quân, tìm cách tiếp cận hoàng cung.

Dù đã nhiều lần bị Dụ Cảnh cự tuyệt, nhưng nàng vẫn không chịu từ bỏ, cuối cùng bằng cách nào đó, lọt vào mắt Hoàng thượng.

Khi ấy, Kiều Đồng đã mang thai, nhưng còn chưa kịp chọn tên cho đứa trẻ, đã xảy ra chuyện.

Tưởng Nhàn Quân lợi dụng Hoàng thượng, khiến Kiều Đồng bị hại ngay trong cung!

Dụ Cảnh lúc đó, lập tức thẳng tay xử lý toàn bộ cung đình, giết sạch những kẻ phản bội, diệt cả hoàng tộc, không chừa một ai!

Tưởng Nhàn Quân cũng bị hắn tự tay giết chết.

Nhưng lúc ấy, mọi thứ đã quá muộn.

Hắn mất đi người duy nhất mà mình trân trọng, mất đi đứa con chưa kịp chào đời.

Sau đó, hắn không tái hôn, cũng không lập Hoàng hậu, chỉ nhận một hoàng tử trong tông thất làm người kế vị.

Những năm cuối đời, hắn gánh trên lưng danh tiếng của một bạo quân, nhưng cũng đồng thời mở ra một thời đại hưng thịnh chưa từng có.

Hắn không hối hận vì những gì đã làm, nhưng…

Hắn hối hận vì không bảo vệ được Kiều Đồng.

Kiếp sau—

Một lần nữa, hắn và nàng gặp lại nhau.

Hắn vẫn là Thái tử, còn nàng là một nữ hiệp giang hồ, mang tính cách tự do phóng khoáng, hoàn toàn không giống người thường.

Nàng không còn nhớ kiếp trước.

Lúc đầu, hắn chỉ cảm thấy hứng thú với nàng, rồi dần dần…

Hắn nhận ra—

Dù kiếp trước hay kiếp này, nàng vẫn là người duy nhất hắn muốn ở bên.

Hắn không lập tức nói rõ tất cả, nhưng vẫn chủ động bảo vệ nàng, giữ nàng bên cạnh, chỉ nguyện đời này không còn lặp lại bi kịch kiếp trước.

Khi hắn bị phong làm Thái tử, nàng cũng đồng hành cùng hắn về kinh.

Nhưng lần này, bọn họ đã gặp lại Tưởng Nhàn Quân một lần nữa…

Hồi Kết & Báo Thù

Lần này, bọn họ bị thích khách mai phục, nhưng may mắn thoát nạn nhờ có Mạnh Kiều Đồng cứu giúp.

Nhờ công lao đó, nàng trở thành anh hùng nổi danh khắp quận, nhưng cũng vì vậy, Dụ Cảnh và nàng dần trở nên thân thuộc hơn.

Đáng tiếc, sau trận chiến ấy, nàng không thể cùng hắn hồi kinh, mà tiếp tục phiêu bạt giang hồ.

Một khoảng thời gian sau, Dụ Cảnh mới bất ngờ phát hiện tin tức về nàng—

Nàng chết rồi.

Rơi xuống vực sâu, xương cốt vỡ nát, bỏ mạng nơi hoang dã.

Khi Dụ Cảnh nghe tin này, hắn không tin.

Hắn lập tức tra xét, kết quả lại phát hiện—

Tưởng Nhàn Quân đã hồi kinh, cùng hắn trở về cung!

Mà nguyên nhân nàng ta hồi kinh…

Chính là vì nàng ta đã tận mắt nhìn thấy cái chết của Mạnh Kiều Đồng!

Tưởng Nhàn Quân vờ như không biết gì cả, tỏ ra đáng thương, làm như mình cũng đau lòng vô cùng.

Nhưng Dụ Cảnh rõ ràng hơn ai hết—

Mạnh Kiều Đồng không phải loại người dễ chết như vậy.

Nàng tuyệt đối không thể nào chết một cách bất ngờ như thế.

Nếu đây không phải là một âm mưu, thì còn có thể là gì?

Hắn lập tức bắt Tưởng Nhàn Quân, tra tấn ép cung.

Nhưng nàng ta không khai ra điều gì hữu dụng.

Mãi đến khi hắn nghe được một câu bí ẩn trong lúc nàng ta lầm bầm nói mê—

“Xuyên không… nam chính, nữ chính… hệ thống, số mệnh, vận khí…”

Hắn hoàn toàn sững sờ.

Từ khi sinh ra, hai đời của hắn đều gặp nàng, nhưng hai đời cũng mất đi nàng.

Ở kiếp trước, nàng bị hại ngay khi mang thai, khiến hắn cô độc suốt phần đời còn lại.

Ở kiếp này, nàng lại bị thay thế bởi một “xuyên không giả”, kẻ cướp đoạt tất cả những gì thuộc về nàng.

Hắn bật cười.

Chuyện này buồn cười đến cực điểm!

Tưởng Nhàn Quân nghĩ nàng ta xứng đáng có một kết thúc tốt đẹp sao?

Bởi vì nàng ta là “nữ chính”?

Bởi vì cái gọi là “hệ thống” đứng sau nàng ta?

Hắn sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó.

Hắn sẽ không để lịch sử lặp lại một lần nữa.

Dụ Cảnh thẳng tay diệt trừ Tưởng Nhàn Quân, đưa nàng ta xuống địa ngục một cách không chút lưu tình.

Nhưng ngay lúc hắn vẫn còn chìm trong nỗi đau mất nàng—

Một tiếng gọi quen thuộc vang lên.

“Dụ Cảnh!”

Hắn giật mình quay đầu, chỉ thấy một nữ tử xinh đẹp, mạnh mẽ, vẫn đứng ngay trước mắt hắn.

Chính là nàng!

Mạnh Kiều Đồng vẫn còn sống!

Hắn không cần suy nghĩ, lập tức kéo nàng ôm chặt vào lòng, giọng nói nghẹn ngào:

“Là nàng… thật sao?”

Nàng bị hắn siết đến mức nghẹt thở, tức giận giơ tay đập hắn:

“Ngươi bị ngốc sao?! Kêu mà cũng không chịu đáp lời!”

Hắn sững sờ, đôi mắt đỏ hoe.

Nàng không hiểu vì sao hắn xúc động như vậy, nhưng vẫn mạnh mẽ vỗ lưng hắn, giọng điệu hung dữ:

“Tất cả đều tại ngươi lười biếng! Từ giờ mỗi ngày phải ra ruộng làm nông dân một canh giờ, nếu không thì cứ chuẩn bị quỳ trên tấm ván giặt đi!”

Dụ Cảnh nghe vậy, không nhịn được mà bật cười.

Mạnh Kiều Đồng vẫn như vậy, thẳng thắn, mạnh mẽ, không chút thay đổi.

Hắn lại có thể tiếp tục bảo vệ nàng.

Hắn sẽ không để mất nàng một lần nào nữa.

Chương Cuối – Viên Mãn

Nói đi cũng phải nói lại—

Hắn có phải quá nuông chiều Kiều Đồng rồi không?

Là Hoàng đế, là bậc đế vương, làm sao có thể cúi đầu chịu phạt quỳ trên ván giặt như thế này?

Làm sao có thể để thê tử sai bảo, bắt làm nông một canh giờ mỗi ngày?

Hắn không nên như vậy.

Nếu muốn duy trì hoàng quyền, có lẽ hắn nên chọn một thê tử “có giá trị lợi dụng” hơn.

Nhưng mà—

Hắn không quan tâm.

Bởi vì hắn sợ mất nàng.

Bị nàng mắng ư?

Chẳng sao cả.

Giọng nàng nghe như tiếng trời, dù có mắng hắn, hắn cũng thấy dễ chịu.

Phải quỳ trên ván giặt ư?

Không sao, hắn còn có thể đùa giỡn với nàng.

Nếu đây gọi là niềm vui vợ chồng, thì hắn có thể quỳ suốt đời cũng được!

Còn chuyện tìm một thê tử khác phù hợp hơn…

Hắn chưa bao giờ nghĩ đến.

Hắn không sợ triều chính đen tối, không sợ hậu cung tranh đấu, chỉ sợ vận mệnh hai đời lặp lại bi kịch.

Hắn chỉ sợ mất nàng.

Cho nên, kiếp này, hắn nhất định phải bảo vệ nàng trọn vẹn!

Hắn đã đoán trước—

Lần này hồi kinh, Tưởng Nhàn Quân chắc chắn sẽ lại giở trò.

Quả nhiên, ngay khi trở về, hắn và Kiều Đồng bị phục kích.

Nhưng khác với kiếp trước—

Hắn đã sớm tính toán trước tất cả!

Hắn để nàng ta hồn phi phách tán, không còn đường trở mình.

Từ đó, mọi thứ rốt cuộc cũng yên bình.

Sau này, bọn họ có một nhi tử, đặt tên là Dụ Thành Cẩn.

Dụ Cảnh ngồi trong tẩm cung, ôm Kiều Đồng vào lòng, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Nương tử, nàng có muốn nghe một câu chuyện không?”

Kiều Đồng khẽ cười, tựa vào hắn:

“Được thôi!”

Hai đời trắc trở, cuối cùng, bọn họ cũng có thể ở bên nhau trọn vẹn.

Cả một đời này, không còn chia xa.

-Hoàn-

Prev
Novel Info
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Liên hệ
  • Review

© 2025 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Đọc Truyện Vip

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Đọc Truyện Vip

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Đọc Truyện Vip

wpDiscuz